TRUYỆN HỒI KÝ
Ký ức thời gian .
Thursday, April 2, 2015
Tháng
tư , những
ngày này , đầu tháng của hơn 50 năm về trước ,thời gian là đã trên nửa thế kỷ , nhưng vẫn còn không
phải và gần như kéo ta về những năm
tháng tuổi trể thơ mộng đầy ước mơ hoài bão .
Có ai nhớ về những ngày tòng quân vào Hải quân
Việt Nam quá non nớt và những người thủy thủ cũng quá
non nớt thơ ngây , có lẽ người ta bắt đầu bộ quần áo lính và ngày tòng quân
trong thời thanh bình cũng bình thường , còn tôi không bình thường như người ta
.
Những dòng viết vội này để mà nhớ lại một thời
xa xôi , thanh bình và nghèo nàn trong cái nghèo nàn của Đất Việt vừa qua ách
thống trị của đế quốc mới chỉ trên nửa phần đất nước , nhưng người Việt sống
trên miền Bắc bộ đã thấy tương lai và sung sướng dù trong chân thanh niên chỉ
là đôi guốc mộc và bộ quần áo mới chỉ là vải nâu xồng nhuộm màu nâu – áo bà ba
với mọi nhà , có cái áo như hôm nay tựa như nay ăn Yến xào thượng hạng vậy
Cuối tháng 3 - 1962 , tôi được báo tin đi bộ
đội nghĩa vụ , vào thời điểm ấy chính phủ đã có lệnh các Cơ quan ,xí nghiệp
không có quyền giữ cán bộ công nhân viên lại mà ai được gọi nghĩa vụ quân sự
đều phải chấp hành , bởi thời kỳ thí điểm đã qua . Khi ấy tôi vừa học xong lớp Thợ Tiện
của bộ công nghiệp nhẹ ___ Trường công nhân Cơ điện mở tại nhà máy liên hợp Dệt
Nam Định , tuy đang còn trong thời gian hưởng lương quy định chưa xếp bậc thợ theo
quy trình đào tạo , tôi đã được giao nhiệm vụ tổ phó Sản xuất xưởng Tiện cơ khí
Dệt Nam Đinh ;được gọi nhập ngũ nhà máy cơ khí cho nghỉ phép và đi chào hỏi chia tay các bác thợ
già , bạn thợ trẻ , Tôi chia tay các bác thợ mà tôi đã dạy bổ túc văn hóa cũng
như các bạn cùng lớp bổ túc cấp 3 và lớp học Chính trị lớp B , nhận những cuốn
sổ quà lưu niệm trước khi rời xa nhà máy
vào quân đội . Sau nghỉ phép tôi đến
nhà máy để đến nơi giao quân , nhưng lại được lệnh hoãn mấy ânh em chúng tôi có
3 thợ tiện , một thợ nguội cùng một thợ xưởng thoi suốt , thay chân chúng tôi
là mấy người khác trong cùng nhà máy cơ khí .
Chiếc ô-tô Hải âu bấy giờ chở công nhân ở
xa đi về , đưa quân đến nơi giao nhận __ Nhà hát nhân dân gần đó . Mấy anh em chúng tôi được giữ lại không
đi với thông báo : Đơn vị lấy quân họ
không về nhận quân ; dù nghe vậy chúng tôi vẫn lên ô-tô đến nơi giao quân .
Đến nơi chúng tôi được biết Các cán bộ của
Hải quân về nhận chúng tôi nhập ngũ , không phải như nhà máy thông báo . mấy
anh em chúng tôi bực bội vì bị lừa và hơn nữa mọi việc chia tay đã chắc chắn để
đi làm nghĩa vụ quân sự ,không thể ở lại và chúng tôi quyết định nhập ngũ .
Sau khi
biết chúng tôi quyết định đi , Bí thư Đảng ủy ra can thiệp với Chính trị viên
phó tiểu đoàn huấn luyên đi nhận quân , thương lượng nhưng Hải quân quyết không
nhận người thay thế nghĩa vụ , bí thư đành đồng ý để một thợ tiện , một thợ
nguội nhập ngũ ; còn tôi thợ tiện – tổ phó sản xuất bé nhất trong 3 thì cả Bí
thư và Chính trị viên đều không thể nhất trí,
Chính trị viên quyết lấy đi , Bí thư quyết giữ lại ; đi hay ở
; cuối cùng ông Chính trị viên và bí thư đồng ý đi hay ở là do tôi quyết
định . Tôi đã sẵn sàng đi làm nghĩa vụ quân sự rồi về tiếp tục học tập và lao
động cho dù phải phục vụ 4 năm dài hơn 2 năm so với Bộ binh .
Nhà hát nhân dân nơi trao nhận quân nghĩa vụ
đã không còn ai , đã nhận quân xong , chỉ còn tôi và Chính trị viên cùng Bí thư
, bấy giờ tôi đã sẵn sàng từ khi đến xưởng với vài cuốn sách mguyên lý triết
học và sổ tay toòng teng trong túi lưới ni-lon , Ông chính trị phó tiểu đoàn
huấn luyện có xe đạp chở tôi đến nơi nhận quân phục . Về đến nơi nhận quân phục
chỉ còn mình tôi nhận bộ quân phục , giày mũ cuối cùng để chuẩn bị sớm hôm sau
hành quân , đi đâu chúng tôi cũng không biết .
Về sau tôi biết , Mẹ tôi buồn lắm , Người chỉ
biết nằm khóc .vì chỉ mình tôi là con trai mà bấy giờ người ta thường gọi là nhà
con một , đi nghĩa vụ tới 4 năm mới về và 2 năm sau mới được phép thăm nhà ,
nghỉ phép .
Vào những năm 62 tàu hỏa chỉ vào đến Bên đây phà Lèn vì chưa
có cầu Hàm rồng , nên chúng tôi qua phà Lèn và bắt đầu 12 ngày đêm hành quân bộ
dọc quốc lộ 1 trong nắng tháng 4 để vào
Nghệ an và trú quân trong nhà dân bên song Lam , bên quốc lọ 8 sang Lào để huấn
luyện bộ binh và chuyên môn trên tàu Tuần la Hải Quân .
Thấm that rôi đi đã không phải 4 năm , mà cuôcuộc chiến tranh giải phóng dân tộc
tiếp tục với cuộc chiến tranh cống Mỹ ,
thống nhất đất nước đến 30 thán 4 -1975
đã gấp hơn lần nghĩa vụ người lính thủy
trên tầu và Tôi đã gắn đời mình vào Binh Nghiệp __ Sỹ quan __ Kỹ sư quân sự
Việt Nam .
Một năm huấn luyện vất vả trôi qua , lại
trong những ngày tháng Tư , hơn mười anh binh nhất chúng tôi được phân phối ra
căn cứ 1 miền bắc vì chúng tôi được huấn luyện ở Căn Cứ 2 Hải Quân nằm tong
làng dân nằm cạnh quốc lộ 8 sang Lào __ Hưng Nguyên Nghệ an .
Chúng tôi về Hải phòng và ròi mỗi người xuống
những con tàu khác nhau hoặc ở trên bờ sở chỉ huy các phân đội khu Tuần Phòng Hải Phòng . Tôi và vài đồng
đội nữa được phân về đơn vị vận tải biển và chờ thuyền tạm ở trên bờ bên Thủy
Nguyên Hải Phòng __- Một cảng nỏ đối diện Nhà máy xi- măng bên bờ Sông Cấm , ra
Bến Phà bính phải đi dọc đê vài ba Km ; bấy giờ cảng nhỏ này chỉ có các xuồng
nhỏ và chiếc tàu há mồm của Pháp để lại mang số 407 ___ Cảng và sở chỉ huy của
Đoàn tàu không mang số hiệu __ Đoàn không số . Mấy anh em chúng tôi ở bờ đợi
tàu nên vẫn được chế độ ăn Hải táo của
lính dưới thuyền tuy nhên thấp hơn đồng đội ở tàu tuần la 79 . chúng tôi đợi
tàu và tập chống say sóng với các dụng cụ đơn giản như vòng lăn , cầu sóng và
thể dục chống sóng để chuẩn bị đi biển
trên những con tàu sẽ lênh đênh trên biển . Chúng tôi cũng chờ nhận nhiệm vụ cơ
điện tàu vận tải mới không phải tàu tuần la tốc độ cao mà là tàu nhỏ vận tải
máy và hệ thống điện sẽ được học bổ túc
, đồng thời được phổ biến những yêu cầu khi đi làm nhiệm vụ và chúng tôi ra phố
Hải Phòng được mặc thường phục .
Khoảng thời gian của Tháng Tư bắt đầu mùa hạ , Thành phố cCảng với chúng
tôi trở nên thân thiết , là Thủ đô của chúng tôi , bến bờ . mái nhà trên đất
liền của chúng tôi , chúng tôi đinh ninh như vậy . Hải phòng trong những ngày
thanh bình phố xá đông vui , chúng tôi vô tư hòa vào dòng phố thanh niên trong
chiều thứ 7 , Chủ nhật cũng vô tư với những bản nhạc La Paloma bang trên trước
cửa các rạp chiếu phim lớn . Đường phố
Hải phòng đầy tiếng nhạc và thờigian ấy chỉ Hải phòng mới đủ các loại sắc phục
của lực lượng vũ trang Hải lục không quân và bộ đội biên phòng .
Tháng 4 hải phòng rộn rã , Treen Cảng vắng ,
tôi được giao nhiệm vụ trong khi chờ tàu là lái Cuồng gỗ gắn máy đẩy đưa các
cán bộ chỉ huy đi ngang song Cấm sang bộ Tư lệnh mỗi khi các Thủ trưởng đi họp
. Rồi những ngày tháng t4 chờ tàu , tôi lại được cẻ về Hà Nội để học văn nghệ
phục vụ chu quân đội thời bình và các đoàn công tác trong quân đội thời bình . Tôi cũng không hề nghĩ đến sẽ được về Thủ đô HANOI .
Rời Hải phòng về Hà Nội học tập ít ngày , tôi
được lệnh tập kết tại sân bay Bạch Mai . Đến hà nội tôi đi bộ đến sân bay Bạch
mai bấy giờ nằm sâu trong phần đát xa
mặt đường phố gần ngay phi trường bỏ hoang cỏ mọc có mấy gian nhà trồng
, Bề đây tôi gặp lại vài đồng chí cùng huấn luyện tân binh ở miền trung ra .
dưới nắng chang chang của tháng tư , trong long sân bay bạch Mai bỏ hoang , một
lớp lính chúng tôi , toàn là binh nhất , hạ sỹ của toàn quân được tập trung và
ngủ trên những tấm phản cá nhân , bữa cơm mang bát đến nhà ăn tạm với chế độ
đại táo trên bờ và học cho thuộc Hai bài hát “ giải phóng Miền Nam “ của Huỳnh
minh Siêng và bài “ cờ Ba nhất “ , cộng
vào đó là học Sáng tác Múa Tập thể ; giáo viên là các anh chị lớn tuổi hơn
chúng tôi ba bốn tuổi , chúng tôi cũng không biết Họ từ đâu đến , nhưng đều là
những diễn viên ca hát , sân khấu và có chị nói là học ở Liên –xô ( CCCP ) tới
t năm , Lớp học chỉ chừng hơn vài tháng và nhiệm vụ của chúng tôi về đơn vị sang
tác những điệu máu tập thể vđể bộ đội sinh hoạt văn hóa của bộ đội thời bình ,
đồng thời phổ biến , lan tỏa bài ca chính thức của “ Mặt trận giải phóng “ là
bài “ giải phóng Miền Nam “ . .
Chúng tôi được học chính là những động tác Cơ
bản cho sáng tác múa tập thể , những động tác cơ bản để tạo nên điệu múa , tuy
nhiên là ít ỏi và cơ bản nhất , cùng với học hát , học thuộc một điệu múa , và
học về nhạcc lý cơ bản __ Nốt nhạc và hát âm . .
Những tháng t4 đầu hè đáng gớ ấy còn theo
bước chân chúng tôi trên các nẻo đường
của tổ quốc , hải đảo , núi rừng Việt Nam trong suốt cuộc chiến tranh
giải phóng dân tộc ,
Và rồi , cũng những ngày tháng tư , tôi về
đoàn không số chờ tau , nhưng số phận và yêu cầu thay quân của đoàn vận tải ,
vì tôi đã có thực tws một công nhân cơ khí nên lại được điều động rời đoàn
không số xuống tàu há mồm __ Tàn Tankit nhỏ của Trung Quốc và đi vận tải biển
với nhiệm vụ kính máy và cơ điện hạm thuyền .
Những năm thanhgs tuổi trẻ và những ngày
tháng tư , tháng năm của một thời hòa bình trong bộ quân phuch lính thủy là như
vậy . Tháng tư và đất cảng Hải Phòng với hải quân chúng tôi có thể không bao
giờ quên một thời trai trẻ với bài hát “ Nhổ neo ra khơi “ . mà Tư lệnh trưởng
bấy giờ là Thiếu Tướng Tạ Xuân Thu __ Một vị Tướng nghe nói từ Pháo Binh chuyển
sang .
Rồi Tháng Tư
1975 , trên đất Thủ Đô HANOI , trong nhiệm vụ một Sỹ Quan Kỹ Thuật _ Kỹ
sư quân sự ở Cơ quan cục , chúng tôi lại
mở bản đồ quân sự để theo dõi cuộc tiến công thần tốc đến giải phóng SAIGON ,
Lúc đầu chúng tôi dung bản đồ 1/%0 về sau để theo dõi địa danh vị trí sát hơn
chúng tôi treo bản đồ 1/25 và nhận tin từ cục tác chiến thong báo từng hién
điểm và quyết chiến điểm dọc miền trubg trong đèo Hải Vân cho tới cửa ngõ Sài
Gòn ; Chiến thắng đến đâu là lại thêm một hình vẽ lá cơd Mặt trận lên địa danh
đó của bản đồ quân sự mà mãi về sau
chúng tôi được biết “ Chiến dịch Hồ Chí Minh “ mà trực tiếp tướng Võ Nguyên
giáp cùng Bộ Chính trị trực tiếp chỉ đạo , chiếm thời cơ thần tốc giải phóng
miền nam thống nhất đất nước . Bây giờ
lại sắp đến kỷ niệm giờ phút thanh bình vĩnh viễn 11h 30 ngày 30 tháng 4 – 1975
.
Năm nay , lại sắp đến ngày kỷ niệm chiến
thắng 30 tháng 4 , nhưng nó không còn hào hứng như mấy chục năm trước , không
phải trong long cựu chiến binh chúng tôi mà cả trong các tầng lớp nhân dân . Có
thể nhân dân chờ đón những đổi thay và chiến thắng mới trong xây dựng đất nước
và cuộc sống thanh bình giàu có . cho
nên , cái không khí của Kỷ niệm chiến thắng đã trầm xuống đưa người ta về với
những ký ức xa xăm không thể nào quên những năm tháng tuổi trẻ đầy gian nan ,
vất vả mà nỗi nhọc nhằn ,,chịu đựng đạt lên vai không chỉ quân đội nhân dân
Việt Nam mà là đặt lên vai cả một lớp thanh niên và nhân dân Việt Nam , dân tộc
Việt Nam trong những năm cuối của thế kỷ
20 .
Với tôi và có thể với nhiều người , Tháng Tư không chỉ là mùa Phượng Vỹ thơ
ngây ,mùa của những con Ve Sầu mà còn là
mùa oi nóng của một thời thanh xuân đầy nhiệt huyết . mà những ngày cuối tháng cùng
với những ngày thượng tuần của Nó làm ta
ùa đến bao ký ức , kỷ niệm của những năm dài đã qua .
************************************ Đỗ Nguyễn Thieẹn Nam ___ POETRY
April 2015 Tuesday, April 14,
2015
Không Đề !
Tình Đồng đội .TÌNH ĐỒNG ĐỘI
******************************
Một đời lần dãi bóng
dương
Một câu thơ đủ trăm
đường dặm xa
Ngày xưa vẫn thắm mặn
mà
Tình trong nỗi nhớ
tiếng ca bếp hồng
Lòng ai như ngọn than
hồng
Bập bùng ánh lửa đêm
đông rừng già
Non xanh nước bíếc
bao la
Một trời đất Việt một
nhà tình thâm
Chân anh lội vượt
thác ngầm
Trường Sơn , vắt vẻo
, âm thầm hậu phương
Mỗi cây mỗi cảnh mỗi
hương
Mỗi nhà mỗi cảnh vẫn
thương nhau cùng
Vào trong bao cảnh
đời thường
Chết đi sống lại vì
thương tháng ngày
Nào ai biết nào ai
hay
Cầu vai Tướng ,Tá
tháng ngày gió mưa
Năm canh mấy sắc giao
thừa
Để đời nhung nhớ nắng
mưa dãi dầu
Tình yêu vẫn chỉ một
câu
Đầu xanh tóc trắng
vẫn sâu sắc tình .
Em ơi ! Giọt nắng lung linh
Giữa chiều sương muối
thắm tình thiết tha
Mới hay tình nghĩa
mặn mà
Ngày xuân phơ phất
nắng già yêu thương
Lá Thu phơ phất bên
đường
Đông càng giá rét
Xuân thương càng đằm ./.
__________________________________.
Cựu Sỹ quan Trung-Cao cấp __ Kỹ sư quân sự V.N
Gặp mặt sau
hơn 46 xa cách năm trong đời binh nghiệp
.
3-3 - 2015 __
1971
___________________________
TỪ NHÀ TRƯỜNG RA BIÊN GIỚI;
Trích
Nguyên văn đoạn mở đầu Hồi ký của Nghiêm Sỹ Chúng _ Thiếu tướng
-- C213 – khóa 1 học viện kthuật Quân sự V.N __ “TRÊN NHỮNG NẺO ĐƯỜNG BIÊN GIỚI “
\\\\\\\\”
Tháng
2/1979 chiến tranh biên giới nổ ra . Tôi đang giảng dạy ở trường ĐHKT Quân sự
thì nhận được lệnh điều lên QĐ5 . Đó là một bước ngoặt trong cuộc đời . Tôi
chưa bao giờ nghĩ rằng tôi lại xa rời nghề thầy giáo , xa rời môn học Nguyên lý
máy mà tôi đã gắn bó với nó 6 năm liền .
. Thật ra trong những năm còn là sinh viên tôi
đã từng là tổng cán sự , tôi lên lớp phụ
đạo rất nhiều lần cho các học viên cùng lớp nhiều môn học khác nhau tôi được rèn luyện kỹ năng sư phạm từ khi còn
là sinh viên . , đến khi làm thầy giáo ,mới lên lớp giảng bài cho vài khóa đầu
tiên , các học viên đã nói với tôi rằng :” Anh sinh ra là để làm thầy giáo .”
Cái
nghề thầy giáo tưởng như đã gắn liền với tôi . Nhưng cuộc đời là như thế ,
không ai có thể tự quyết định số phận của mình
Trước
đó ,không lâu , có một lần vào phòng thí nghiệm cơ .học ,
, Anh Phát trong bộ môn , người phụ trách
phòng thí nghiệm nói với tôi rằng :” Ông
học giỏi và dạy cũng giỏi , nhưng
hình như con đường học vấn của ông cũng không lâu dài .”
Lúc
ấy tôi không tin , tôi nghĩ ông này chỉ nói vớ vẩn . Thế mà bây giờ nó đã trở
thành sự thật .
>.”…February 5, 2015
Thiếu Tướng Nghiêm Sỹ Chúng trong cuộc gặp thường niên
C213 4 January 2015
( Xem Trên PHTOO)
Nguyên cựu tổ trưởng bộ môn Sức bền
Nguyễn Khoa Thịnh __ Giảng viên hướng dẫn học và Nghiên cứu trên Đại học __ 1968 ( Trung Tướng )
Và Cựu Giảng viên Vũ Quốc Hùng __(Bí thư TW Đảng ) *
Cựu Trưởng khoa và các Cựu giảng viên , Học viên C213 ( Trưởng khoa Lê Phương Cảo Người cạnh
Nữ Quân y Đại đội 213 )
Nguyên cựu tổ trưởng bộ môn Sức bền
Nguyễn Khoa
Thịnh __ Giảng viên hướng dẫn học và Nghiên cứu trên Đại học __ 1968 ( Trung
Tướng )
Và Cựu Giảng viên Vũ Quốc Hùng __(Bí thư TW Đảng ) *
**********
* *
Vậy đấy .
Tôi đọc những trang đầu cuốn Hồi ký của
Tướng Nghiêm Sỹ Chúng đưa cho khi cuộc gặp mặt thường niên 2015 vào hồi cuối .
Nghĩ
suy một hồi lâu , thì ra mỗi người mỗi con đường mỗi ngả trên con đường binh
nghiệp sau khi tốt nghiệp khóa 1 trường Đại học kỹ thuật quân sự với quân hàm
thiếu úy và học vị __ Kỹ sư quân sự .
Chúng tôi đều là những học viên xuất sắc trong học tập và rèn luyện nên
thường đều là cán sự phụ đạo thêm các bài giảng sau giờ lên lớp về tự học và
nắm vững bài .
Một
tốp chúng tôi ngay trong những năm đầu và tiếp sang năm thứ 2 của Khoa học Cơ
bản , nhà trường và khoa trang bị cơ điện đã có ý định tuyển chọn ở lại trường làm giảng viên các
môn kỹ thuật cơ sở mà nhà trường và khoa còn trống vắng , sự tuyển chọn cũng
theo cách thức bấy giờ đối với các trường đại học trong Bộ Đại học và Trung học
chuyên nghiệp
Trong thời buổi chiến tranh ấy , thời buổi mà khoa học kỹ thuật của Việt
Nam , nhất là kỹ thuật quân sự còn non
kém thì ngoài nhà trường đại học là môi trường thả sức phát huy nghiên cứu ứng
dụng mà trong nhà trường chỉ thuần túy là giảng dạy theo giáo trình , dù có tự
mình biên soạn ra cũng chỉ mang tính chất chọn lọc và dịch từ Giaos trình Tiếng
NGA sẵn có ; cho nên không mấy ai muốn ở lại trên bục giảng đường đại học , hầu
hết đều muốn cất cánh đại bàng tung bay trên các nẻo đường của Tổ quốc mà mình
hằng mến yêu , dấn thân vào chinh chiến .
Trong số tổ trưởng bộ môn Sức bền vật liệu của khoa _+__ Anh Nguyễn
Khoa Thịnh chọn cho học và nghiên cứu sau năm thứ 2 có tôi , Lê Kinh tuyến ,
Nguyễn Đình Thắng , Nguyễn Minh Châu , Lê Công Sơn , Nguyễn Đình Năng , thì chỉ
có Nguyễn Đình Thắng và Nguyễn Minh Châu Ngành Ô-tô – Tăng –xích ở lại làm
giảng viên và rồi đi nghiên cứu Phó Tiến sỹ , ngành Nguồn Điện không có ai ở
lại ; Riêng Nghiêm Sỹ Chúng từ không quân về trường đã qua năm thứ nhất đại học
tổng hợp nên nổi trộ hơn chúng tôi ở những năm đầu cơ bản và xuất sắc nhất cũng
được giữ lại làm giảng viên .
Thời
gian trôi đi , tôi về Cục Vật Tư Tổng cục Kỹ thuật mà con dấu vẫn chưa đổi từ
Tổng cục Hậu cần sang Tổng cục Kỹ Thuật . vẫn còn là Cục Vật tư –Nhiên liệu .;
bấy giờ vừa tách ra thành Cục Vật Tư và Cục Xăng-Dầu . Đồng đội hầu hết về các đơn vị chiến đấu , xí
nghiệp quốc phòng và từng tốp , lần lượt , bấy giờ gọi là “ Xẻ dọc Trường Sơn
đi cứu nước “ trên ve áo chúng tôi mới chỉ quân hàm Thiếu úy .
Chia
tay nhau không ai biết ai về đâu đi đâu , đi B dài hay B ngắn mà đôi khi gặp
thoáng qua nhau trên Đường phố Hà Nội hoặc qua đôi lần đến Cục Tôi lấy Vật
Tư mà thôi .
Mỗi
người mỗi ngả chiến trường , mỗi ngả hậu phương lớn __ Miền Bắc . Bây giờ gần
50 năm , gặp lại mới tường những thăng trầm , gian khổ vất vả trong những tháng
năm chống Mỹ thống nhất đất nước và chiến tranh vệ quốc chống quân xâm lược
Trung Hoa 1979 .
*****
Khi
Nghiêm Sỹ Chúng và Nguyễn Minh Châu rời bục giảng lên biên giới xây dựng căn cứ
Kỹ thuật cấp Quân Đoàn cho một cuộc chiến bảo vệ tổ qốc , thì những năm ấy tôi đã vừa chuyển ngành về
NamĐịnh sau 4 năm đeo quân hàm Trung úy và chưa hết thời gian bảo lưu lương và hàm sỹ quan . chiến tranh
Biên giới nổ ra tôi đưa cán bộ nhân viên
đi khám tuyển tái ngũ , một số đi dự nhiệm , còn tôi vừa chuyển ngành ,
sức đang yếu nên không dám gọi tái ngũ .
Ở
lại hậu phương Tỉnh Hà-Nam-Ninh .
Những mất mát , hy sinh trên chiến trường Biên
giới phía Bắc với quân đội Trung quốc đã
tỏ ra là mối đại họa cho tồn vong của nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt
Nam .
Kinh
tế của toàn quốc chưa được phục hồi là mấy mà khó khăn chồng chất , không ai
hiểu vì sao khổ đến thế , họa xâm lăng lại đến sau dăm ba năm hòa bình . Cả
miền Bắc lại đi vào xây dựng Căn Cứ , cơ sở sơ tán chống Trung quốc khi khả
năng Địa phương bị chiếm đóng . .
Tỉnh
ủy và ban tổ chức tỉnh không giao cho tôi một chức vụ nào , nhưng tôi vẫn có
nhiệm vụ như một phó trưởng ban Khoa học Kỹ thuật , thành lập đơn vị Tự Vệ gồm
Ủy ban +Hội Văn Học Nghệ thuật Hà nam ninh với quyết định của Thành Đội Trưởng
: Tôi là Trung Đội Trưởng và Trưởng ban làm Chính trị Viên ( Vì quân số chỉ đủ
lập thành Trung đội Tự vệ ) .
Trong chiến tranh phá hoại miền bắc của Mỹ Nhiều cơ quan của tỉnh bị
trúng bom , trong đóUỷ ban Khoa học và Hội Văn Học Cũng bị bom trúng hầm ,
tửvong tại chỗ nhiều cán bộ kỹ sư , hòa bình quay về tôi đã thay mặt cơ quan
cùng đồng nghiệp thăm hỏi gia đình thương binh liệtsỹ và người đã mất trong
chiến tranh .
Sau đợt Gọi Tái ngũ của Tỉnh là đến
Công An Tỉnh lo Sắp xếp Địa điểm sơ tán cho từng Cơ quan của Tỉnh
trênĐịa bàn thành phố .
Ủy
ban Khoa học và Kỹ Thuật là một ban chức năng của Ủy ban nhân dân tỉnh và Tỉnh
ủy Hà –Nam- Ninh cũng được Ty công An lo xếp nơi sơ tán theo 2 phương án hợp
theo mức độ chiếm đóng của quân xâm lược Trung Quốc .
Ngay từ khi về Ủy ban Khoa học Tôi đã phải đảm nhiệm Phụ trách phòng
Tổng hợp Khoa học và Bên Công An lấy hồ sơ bí mật bảo vệ an ninh kinh tế và chính trị chính trị với tư
cách một sỹ quan Trung cấp ; bởi thế như mặc định một phó trưởng Ban , Tôi được
yêu cầu và cử sang Ty Công an để nhận địa điểm sơ tán _ Phương án 1 .
Trong phòng làm việc của Ty Công An chỉ định
cho tôi một địa điểm thuộc xã lân cận Thành phố và chỉ có cơ quan mình ở đó ,
không ai có thể biết khi chưa sơ tán .
Nhiệm vụ của tôi là : Liên hệ và thương
lượng với nhân dân trong xã và Chính quyền Xã để Bảo đảm cho Cơ quan lánh nạn
và làm việc nếu Thành phố bị chiếm đóng .
Trong những năm tại ngũ , thời còn trong trường Đại học , tôi là Cán bộ
Kiêm Chức __ Trung đội Phó và có nhiều tuổi quân nên thường được Đại đội cử đi
Tiền Trạm khi chuyển quân hoặc quan hệ với nhân dân địa phương trong lúc đóng
quân đồn trú . Tôi ngỡ tưởng Nhân dân
cũng sẵn lòngvà vui vẻ nhận lời , nhường chỗ ở cho cán bộ của Cơ quan Tỉnh Sơ
tán lánh nạn . Nào ngờ : Sau hi chọn lựa từng gia đình theo cung cấp tình hình
chính trị kinh tế và đức độ của mỗi gia đình xin tạm sơ tan khi cần mà ban đầu
có nhiều nhà từ chối , chỉ đôi ba nhà
đồng ý ngay . Tôi phải giải thích nói rõ Cơ quan mình là cơ quan Khoa
học , phần lớn là Trí thức nên Bán bộ Công nhân Viên không như Người ta đã gặp
khi sơ tán thời chống mỹ ; ; đồng thời giải thích để nhân dân biết chủ trương và tình huống cùng
mối liên quan đến vận mệnh của Tỉnh nhà
.
Khi
đã lọt tai người ta đồng ý cho chúng tôi đạt bàn làm việc hoặc chỗ ăn nghỉ của
cơ quan mình .
Việc Sơ tán không chỉ là liên hệ trước , không
chỉ soát xét tài liệu cần thiết mang theo
và đóng gói gọn gàng đi được ngay khi có lệnh ; mà đến nơi sơ tán còn
cần ổn định nhanh để làm việc ; Cho nên Tôi phải vẽ Sơ đồ Nhà Xóm và đường đi
lối lại cùng với sắp xếp cho toàn Cơ quan thích hợp công việc và quản lý .
Trên
cơ sở vẽ bản đồ trú ngụ của cơ quan cụ thể và chi tiết để báo cáo trình bày trong giao ban và
thi hành khi nguy biến .
Là một tỉnh lớn ở xa Biên giới ,
lại là Cơ quan khoa học và Kỹ Thuật nên Tôi không mấy quan tâm đến chiến sự ,
bởi vốn tôi có thói quen :khi đã làm nhiệm vụ chính trị nào thì hoàn toàn toàn
tâm toàn ý đi vào chuyên môn nghiệp vụ
theo trách nhệm của mình , không bon chen , lấn sân người khác , cho nên , Khi
quân trung quốc xốc thế trận ban đầu làm ta tổn thất to lớn và Tôi lại được gọi
đi lo liệu Căn cứ Sơ tán __ Phương án 2
lùi sâu hơn vào địa phận hiểm trở
hơn an toàn hơn phương án 1 .
Ngay trong phương án 1 Tôi đã phải 2 lần về Ty công an lấy địa điểm vì
địa điểm đầu tiên gần thành phố hơn giao thông tiện hơn đã bị Liên Xã , nhanh
chân lấy trước mà Cơ quan Công An không hay , bới Liên xã nằm vòng ngoài bảo vệ
lo liệu của Công an , nên họ thính tai co cẳng chạy trước , làm tôi phải đạp xe
về Xã lần 2 xa hơn lần đâu .
Phương án 2 , chúng tôi được chỉ định sơ
tán sâu trong Huyện Nho Quan cũ qua cả Me , phà Đế Hoàng long ; Từ Quốc lộ 1A
qua Gián Khuất còn rẽ sâu vào nhiều Km và vượt qua ao lạch khó đi ,; Nếu theo
Quốc lộ 6 B cũng phải vượt qua quãng đường liên thôn như đi từ Quốc lộ 1 A . Lẽ
đương nhiên cơ quan ở sâu trong làng
giáp núi có hiểm trở hơn , an toàn hơn , nhưng việc quản lý Hoạt Động Khoa học kỹ thuật cũng khó khăn hơn và đời sống anh
chị em sẽ kham khổ hơn . Riêng chuyện đi lập căn cứ sơ tán tôi đã phải liên hệ với Ủy ban nhân dân và Huyện
ủy rồi mới xuống được xã .
Khi
đi lập căn cứ như vậy tôi đã thấy đời sống nhân dân nơi đây quá khó khăn và chênh lệch nhiều so với thị thành
. Tuy rằng Đồng Giao , Quán Cháo xưa kia
là rừng thiêng nước độc , ai sống ở đó
lâu ngày mà về thì bụng ỏng da xanh , nay không còn nữa , nhưng còn nguyên dáng hình một vùng nghèo nàn , bữa
cơm chủ yếu là khoai lang ; nhà nào trên lưng chừng nhà cũng hàng tạ khoai lang
thái lát phơi khô , đường đi quanh co ẩm thấp . Tôi đã từng xét duyệt các đề
tài về Giống Khoai Lang Hoàng Long và cho đăng tải thông tin khoa học như một
cứu cánh của nông nghiệp địa phương và toàn quốc của một thời Ông Đại Tá Từ Giấy Cho đăng tải
và ông Nói Rằng : Ngô Bổ hơn Gạo . Tuy thế cái nghèo đói của một đời khoai sắn
qua ngày se thắt lòng tôi khi nhìn vợ con chỉ hơn người bát cơm độn mỳ sợi .
Một thời gian khó một thời chiến tranh và quân xâm lăng rình rập , bước chân
người sỹ quan kỹ thuật trên mọi miền tổ quốc không có gian khổ khó khăn
nào giống nhau , chỉ có một điều giống nhau từ cùng một cái nôi Đại học Kỹ
Thuật Quân Sự là : không chùn bước trước khó khăn , không sợ hy sinh gian khổ ,
sống học tập và chiến đấu trên mặt trận não cũng kiên trì dũng cảm và bằng trí
tuệ , sức lực của chính bản thân mình không đòi hỏi địa vị cao sang , vật chất
no đầy .
Cuộc chiến vệ quốc chống Trung Quốc xâm lược dần dần đi vào quá khứ một
cách tiệm tiến và chiến tranh phai nhạt
dần cho tới một thời kinh tế vẫn ngày càng khó khăn cuộc sống đời dân sự của
gia đình vợ con tôi vẫn một màu áo lính mà sỹ quan quân đội cũng bị bạc đãi khi
cài thiển cận như một kính râm che khuất măt người chỉ nhìn thấy rõ khi địa vị
đời sống tòa ra phát ra màu hào quang .
Cuộc
sống còn trong thời sung sức nhưng gian truân còn tăng gấp bội .
…
Tôi
sẽ viết tiếp trong những trang sau ./
Thank you,
Thursday, February 5, 2015
************************************************
.
Những trang Thơ __chép lại
VỊ NƯỚC HỒ TÂY![]() |
| Thêm chú thích |
Hà nội trong tôi
HaNoi is being reverate
Em và Hà Nội
Tình em lặng lẽ mơ màng
Lòng tôi bỏ ngỏ bóng nàng chênh vênh
· *
*
Bồng bềnh Em gội hương Bồ kết
Nghe sao đượm thắm sắc Hoa Mùi
Thoảng cánh nhành Lan vừa hé mở
Cả một Mùa xuân gọi gió vui
Phập phồng gáo nước , nước da trinh
Sắc thắm thơm lên mùa Hương Cốm
Một ngày Hà Nội em phơi tóc
Tan loãng sương dầy bão chiến chinh
Hà nội ơi!
Có cô Trinh Nữ buông chiều xuống
Để gió lòng lên thắm sức trai
Một thời Hà nội muôn đằm thắm
Một thời thủy thủ nặng hai vai
Tôi về theo gió triều dâng sớm
Ôm gối mộng tình với nắng mai
Tình em vạn sóng tan trong nắng
Trôi một Mùa xuân giữa sóng dài
@
Hỏi thuyền đậu bến nhà ai ,
Chở bươm bướm trắng chở mai vườn nào
Ngẩn ngơ con sóng lừng cao
Những ngày chiến hạm nao nao gió triều;
Thăng Long tôi mộng tôi yêu
Quê hương phao áo những chiều xa khơi
Nắng phơi sóng bạc chơi vơi
Tóc người em gái xanh nơi chân trời ;
Ngày Đông gió lộng bời bời
Nhớ bờ con sóng vỗ rơi trăng mờ,
Ruổi rong mấy ngọn lơ thơ
Lừng hơn thăm thẳm đợi chờ xanh mây .
Ngày xanh sóng nước dâng đầy
Dồn mây đến thắm cuộn dầy nhớ thương
Trông về phố nhỏ đằm hương
Mắt nào đăm đắm vấn vương lặng nhìn ./.
*****December 1996*****
Đỗ Đăng Đích Named Đỗ Nguyễn Thiện Nam
Emai :l masterdich@gmail.com 22 June 2012
Tình yêu là những ngon sóng đại dương. Người ta rất khó giải thích con sóng từ đâu tới ; những con sóng vỗ êm đềm và những con sóng vỗ đến tan vỡ mình thành giọt đều phụ thuộc đối trọng của nó .
Tình yêu không có mối tình đầu mà cũng không có mối tình cuối , và nó cũng không là duy nhất
Do vậy, tình yêu như những ngọn sóng của đại dương bao la , cả con sóng lẫn đại dương đều mênh mang và rào rạt .
Đừng ai ghen tỵ , đừng ai giận hờn vì tình yêu của ta có được sao ít ỏi , cũng đừng ai vui sướng khi tình yêu chỉ giành riêng cho một bản thân ta ; nếu thích thú vì tình yêu của ai đó chỉ giành riêng cho ta mà không thể san xẻ cho người khác thì đó chính là một ý tưởng thô thiển và mù quáng trước sự vận động của trái tim mạch máu .
Tình yêu không bao giờ tự nó san xẻ làm nhiều mảnh , cho nên cũng không thể chắp nối tình yêu để lòng ta đầy ắp .
Tình yêu và con người như sóng và đại dương bao la không thể tách rời ra được . Cũng cần tiếp nhận tình yêu như tiếp nhận những con sóng khi ta đằm mình vào Đại dương kia .
Đừng bao giờ tiếp nhận hoặc làm một Con sóng hung tàn ./.
********1995 D.N.T.N NamDinh City ***
6/21/2012 1:08 PM
Xin phép viết lại bài thơ cho hôm nay
Giấc ngủ Của Bác Hồ trong Lăng Hồ Chí Minh
Đêm nay Bác không ngủ
Bác đang mơ ngày xưa đó
Đêm xưa Bác không ngủ
Anh đội viên đứng gác
Mời Bác ngủ , Bác ơi !
Mời Bác Ngủ Bác Ơi !
Bác ngủ không yên lòng.
Trời đêm nay lạnh cóng
Bác thương đoàn dân công
Đêm nay ngủ ngoài rừng .
Mời Bác ngủ Bác Ơi !
Chú đi ngủ cho ngon
Ngày mai còn chiến đấu
Bác thức thì có sao
Kháng chiến gian lao lắm
Bác thức thì có sao
Bác thương đoàn dân công
Đêm nay ngủ ngoài rừng
Trải lá cây làm chiếu
Áo quần cũng là chăn ;
Lại lần ngăn Bác thức,
Chú ngủ cho thật ngon
Chú cần sức trai trẻ;
Thương bộ đội mỏi mòn
Lăn mình trong sương lạnh
Bác ngủ sao cho đành
Bác ngủ không yên lòng
Ngọn đèn lay trong gió
Trầm ngâm , Bác ngồi đó ,
Anh đội viên miên man
Bác không ngủ , Bác ơi !
Trời sắp sáng mất rồi .
Vầng trán Bác mênh mang
Tràn ngợp màu xanh thắm
Bác là Hồ Chí Minh ./.
NAMDINH CityMay 2012
ĐỗNguyễnThiệnNam masterdich@gmail.com
Created on 5/17/2012 9:26:00 PM
THEO BÀI THƠ CỦA MINH HUỆ
____________________________
Từ Bài
“ĐÊM NAY BÁC KHÔNG NGỦ”
Bài thơ của Minh Huệ ,Tôi có sửa lại vì có nhiều câu thơ của ông không chỉnh , không phù hợp với Bác Hồ như : Bác thức thì mặc Bác…và thiếu logic tự sự
Photo own
Chùa Chính Bái Đính 2012 trong ngày lễ hội
Photographed by MasterDich MAY 2012
Two --Portrait of thr Author --1998-
Photographed
By Musician –Photographer Xuân Huấn
Scaned by Author 2011
CHIỀU HỒ GƯƠM
Chiều trôi theo màu nắng
Bao bước đi bên hồ
Chiều êm sóng nhẹ xô
Mặt hồ Gươm lấp lánh
Cành lá bay bồi hồi
Nghe mặt người rạng rỡ
Khi giặc dã tan rồi
Tiếng chuông ngân dóng dả
Tan trong bước người đi
Nghe sóng lừng bao la
Thánh thót vang lờ ca
Ơi ! Thủ đô thân yêu
Thương yêu em đằm thắm
Sao Bắc đẩu lung linh
Trong một thời chiến chinh
Hồ Chí Minh
chuông ngân dài xôn xao
Những cầu gỗ ,Hàng Đào
Những tháng ngày thắm sao
Ngọn bút nào vẽ lên
Những dòng người yêu mến
Dấn thân vào chinh chiến
Vẽ mùa xuân thắm lá
Từng đôi mắt reo ca
Hà Nội ơi ! Hà Nội
Đầy một chiều thương nhớ
Hồ Gươm xanh ước mơ
Nhớ thương ngày tím biếc
Tóc Em bay xanh bờ
Bóng nắng dài nhớ ai
Từng cây xanh thắm biếc
Lặng lẽ một tình yêu
Ngân dầy sóng Hồ chiều ,..
******July1997*****
NamDinh city
*******************






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét