Chiều Thương
nhớ
Ngày
Xuân đang thắm một màu tươi
Bỗng
nhớ lưng còng máu đỏ rơi
Đạn
súng lưng đồi theo tiếng suối
Em
cười ngan ngát cả lòng tôi
Ngày
xanh có đượm màu chinh chiến
Áo
vá vai sờn súng vác vai
Gập
ghềnh phố núi hoa rừng biếc
Con
đường vệ quốc ai cùng ai
Thu
nay trời biếc vườn hoa nở
Đã
chết trong Em những nụ cười
Bởi
tình treo ở rừng hoang ấy
Đã
ngát cho ngàn tiếng sóng khơi
Chiều
xuống buồn dâng nhớ bóng ai
Hành
quân phố vắng người xa xắng
Em
đã quên đi bước sánh vai
Để
rồi buồn rớt cánh sao mai
Có
ai tê tái con tim nhỏ
Hồn
dâng tới đỉnh của ngàn xanh
Rớt
một thân tàn trong suối vắng
Biển
biếc xa vời những mỏng manh.


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét