GÀ
LÀNH ĂN QUẸN CỐI XAY
Nếu ta chỉ nhìn vào một quá trình của đời người
ta với những nét lớn trong mỗi giai đoạn trưởng thành hoặc thành đạt , thì sẽ
không thấy điều gì đáng nói và ai đó kia , họ bảo : cũng chắng đáng gì “ !
Nhưng có nhiều người , nhất là những người
đã trải qua suốt cả cuộc cách mang giải phóng dân tộc và sau kháng chiến chống
Pháp , đi trọn vẹn cuộc kháng chiến Chống Mỹ trở về đời thường , dân dã , thì
có biết bao nhiêu kỷ niệm ,bao nhiêu con đường , bao nhiêu gập ghềnh gian khó
mà chúng có thể như là một cuốn tiểu thuyết đời người , chẳng cần hư cấu cũng đủ
kịch tính và hấp dần rồi , khi ta ngồi nhớ lại và kể cho những thế hệ nối theo
sau . __- Tiểu thuyết cuộc sống .
Có lẽ bắt đầu bằng bài thơ “ Mùa Xuân Trên
tay “ viết năm 1986 . Cùng với bài thơ này là bài “Bên Em trên cầu “ ; con tôi
nói bảo khi tôi đăng bài này trên Facebook và cò cả trên trang “ THI VIỆN “on
line thì đã 30 nqăm trôi qua . Hầu hết những Thơ tôi viết đều chậm chạp so với
khung cảnh khách quan của bài thơ , ; nhưng vì để có một bài thơ bấy giờ thì
trước đó những đoạn văn đầy chất thơ đã hình thành tự nhiên trong óc tôi bởi cảm
nhận một khách quan mà để rồi khi khác nó trở thành Thơ ; Bởi vì nghề nghiệp của
tôi không phải nghề làm thơ mà là nghề “Kỹ thuật Quân Sự “ mà tôi đã tốt nghiệp
ở Trường Đại học kỹ thuật quân sự Khoá đầu tiên và quá trình học trong Trường
tôi là một học viên giỏi khá toàn diện , như thế bởi cái lòng say mê học và
trau dồi trình độ , mở rộng tri thức và học vấn trong khi có điều kiện mà trước
đến đó không có .
***
Vào khoảng thời gian giữa năm 1972 , tôi vừa
tốt nghiệp ra Trường năm 1971 , trên vai với quân hàm Thiếu uý và làm Trợ lý
Xây dựng nhà máy ở Cục vật tư -Tổng cục Kỹ thuật , thời gian này tình hình đánh
phá Miền Bắc V.N của Đế Quốc mỹ ngày càng gia tăng và đánh phá mạnh vào Thủ đô
Hà nội , nhằm giành thế thắng để bắt hội nghị đàm phán ở Paris buộc Việt Nam
Dân chủ Cộng hoà phải chấp nhận mọi điều kiện của Hợp chủng quốc Hoa kỳ -
Whashington . Chúng tôi -- Phòng tổ chức
kế hoạch và một số Phòng khác được lệnh chay đi khỏi Hà nội mhằm tránh những cuộc
oanh tạc dữ dội của Mỹ từ trên không xuống thành phố và cơ quan có thể bị tổn
thất mặc dầu cục chúng tôi ở ngoài Thành – ven bờ Hồ Tây cách xa trung tâm , gần
như ngoại thành Hanội __ Bưởi .
Chúng tôi
-- Cán bộ Sỹ quan có xe đạp hành quân đêm bằng Xe đạp về Sân bay Hoàng
Mai bấy giờ xa Hà nội nhưng gần như hoang vu ít người không mấy quan trọng để phi
cơ mỹ oanh tạc .
Đi trong đêm hoang vắng , chắng hiểu thế nào
, tay xe tôi mắc chướng ngại và tay áo Tô
châu ( Vải ) xoạc một đoạn , và từ đó cô bạn người thiểu số xinh xắn ,tôi đã nhờ
vá lại , chúng tôi chẳng có Tình ý gì , nhưng trong ánh mắt chúng tôi đầy tình
thân mến , Tôi là một sỹ quan trẻ đẹp
trai , bấy giờ là niềm tin yêu của quân đội và Em thuỳ mỵ và xinh đẹp . Cái xuất
xư của “ Mùa Xuân trên tay “
Cuộc chiến tranh của Mỹ đánh phá Việt Nam
dân chủ cộng hoà ngày càng ác liệt , chúng muốn leo lên những bậc thang cao
trong tàn phá tổ quốc ta phía Bắc , hòng khuất phục việt nam bằng bom đạn ; đỉnh
cao là chiến dịch dội bom xuống Thủ Đô không cần nhắm vào mục tiêu quan trọng
nào mà dội bom xuống Hà nội theo Toạ độ :
Vĩ độ và Kinh độ của Miền đất Thăng Long --HàNội Huỷ diệt Thủ đô với máy bay chiến lược B52 .
Chiến dịch này diễn ra trong 12 ngày đêm thì Mỹ
thất bại và Cũng may mắn , tôi không bị thương ,thương vong trong hầm trú ẩn
của tôi 2 đồng chí bị chết và một bị trọng thương , một bị thương nhẹ , còn tôi
chỉ bị sức ép qua loa .
Sau năm 1972 ,Mỹ phải ký hiệp định tại Paris
và cuộc chiến tranh gìành thống nhất đất nước về Việt nam Dân chủ Cộng hoà
ngày càng khẩn trương và quyết liệt ; miền Bắc hoà bình nhiệm vụ của tôi ở Cục
cũng thay đổi qua nhiều nhiệm vụ quan trọng với sự tin tưởng của Cục vào năng lực làm việc của tôi và một số kỹ sư
giỏi mà tôi như
một
đầu đàn vì tốt nghiệp từ Trường đại học kỹ thuật quân sự V.N khoá 1 được đào tạo
khá toàn diện và rất cơ bản cả về Kỹ thuật quân sự cũng như bản lĩnh chính trị
và quân sự trong chiến tranh .
Cho đến năm 1975 tôi vẫn đảm nhận những công
việc mà chỉ có một tôi không người thay
thế trong một công việc nhỏ của Tổng bí thư giao cho Cục chúng
tôi ; nên Cục cũng không quyết định đi Tiếp quản và thu hồi Vật tư và
chiến lợi phẩm trong Ban-Ma-Thuột .
Sau
giải phóng Miền nam khỏi sự quản lý của Chính quyềnThiệu , nhiệm vụ của tôi và
công việc Kỹ thuật và quản lý kỹ thuật trong công tác kho tàng là những vấn đề phức tạp , chưa có một mô
hình chính tắc trong quân đội , tức là công tác Vật tư công nghiệp quốc phòng đang trao đảo sau chiến tranh .
Hoà Bình trở lại , nhiều sỹ quan muốn về sống ở
Thủ đô , Phòng quản lý kho chúng tôi với 4 kỹ sư và Trưởng phòng là một Thiếu tá
lâu năm thời chống pháp , ông có nhiều năm làm công tác Tổ chức quân lực , còn
về kỹ thuật quân sự và quản lý kho tàng trong quân đội , nhất là kho tàng Vật tư
công nghiệp quốc phòng đa dạng , phức tạp cần kỹ sư giỏi , đa năng thì Ông không
hề biết kỹ thuật mà cũng không có trình độ một cử nhân nào đó nên dưới quyền Ông
chỉ có một cấp sỹ quan quân hàm cao hơn cả đồng đội có trình độ là tôi , bấy giờ
đã đeo quân hàm Trung uý hơn một năm ; Trước những tình hình công tác kho tàng
của Cục đang gặp vấn đề quản lý quá thô sơ , cần đi đến một mô hình tổ chức hoàn
thiện , hưũ hiệu hơn và có tính hiện đại -- quản lý bằng máy tính , mà bấy giờ
là máy tính đục lỗ theo ngôn ngữ Shokol 4 ; cho nên tôi bắt đầu nghiên cứu công tác quản
lý các mặt hàng mà nó được chỉ định bằng thẻ kho theo cách mã hoá
để
đi đến quản lý trên máy tính , mà trong Tổng kho Long Bình do Mỹ để lại vật tư hoàn toàn được quản lý bằng hệ thống điện
với máy tính điện tử mà mọi chi tiết trong kho từ viên đạn đến cái cưa cái dũa
đều được quản lý và cấp phát theo một Danh điểm tương thích . Công việc quản lý vật tư như vậy nằm trong một
chuỗi hoạt động của kho tàng mà thời gian cần cho nhiều công việc từ xác định
loại hình vật tư , chủng loại cho đến tên gọi không chính xác. đầy đủ của nhiều
loại Vật tư , thiết bị và trang bị quốc phòng và dân sự trong hầu hết các kho nhất là những tổng kho
lớn , đồng thời sự sáp nhập các kho khác của các Cục khác vào Cục
Vật
tư cũng đã xong , cho nên công việc khá bề bộn lại thiếu một người có khả năng
quán xuyến cùng các kỹ sư giỏi đa năng , mà đặc điẻm hoạt động quản lý kho tàng
của Cục chìm trong hoạt động tấp nập của công tác cấp phát và mua xắm luôn là
trung tâm hoạt động của Cục .
Có lẽ , Phòng Chính trị của Cục với Cán bộ quản
lý cán bộ __ Anh Thiên Thượng uý từ chiến
trường miền Nam ra không hiểu về công tác Kỹ thuật và quản lý kho tàng cũng như
công tác cung ứng vật tư nhất là bấy giờ thông thường là CungỨng qua kho, việc
cung ứng thẳng không có trong hệ thống Cung ứng vật tư công nghiệp quốc phòng.
Vào năm 1977 anh Thiên báo với tôi rằng : Cục
giảm biên chế nên điều động tôi đi khỏi Cơ quan cục cà tôi phải rời khỏi Hà nội
. Tôi lên phản ảnh điều giảm biên chế với Cục Trưởng _ Trần Ngọc Giao , Ông ngạc
nhiên với sự giảm biên chế và nói : Gọi Thằng Thiên lên đây .
Rồi
tôi không có ý kiến nào khác đề đạt với anh Thiên điều phối cán bộ mà với ý nghĩ
: Đây là một cách làm việc quan liêu xặc mùi cá nhân điều động bất hợp lý đối với
tôi Sỹ Quan Kỹ thuật thuộc Khu vực Hà Nội
, mặt khác , tính chất cá nhân của tôi lại nghĩ : Mình có phục vụ quân đội
cho đến già trong đời binh nghiệp đã xác định cũng chẳng lên được Tướng , chỉ
cuối cùng đến Đại tá mà thôi .
Mặc dù bấy giờ
vào năm 1977 việc chuyển ngành của các sỹ quan Kỹ thuật hầu như không có
cho dù sau hoà bình rất nhiều Sỹ quan kỹ thuật trong các quân binh chủng muốn
chuyển ngàmh ra ngoài quân đội , nhưng tôi vẫn đề xuât cho tôi Chuyển ngành . Tôi
nghĩ việc đề xuất này sẽ gặp phản ứng của Anh Thiên , nhưng tôi được chấp nhận
ngay ; không ngờ là như vậy . Tôi cầm giấy giới thiệu của Cục Về địa phương liên
hệ chuyển ngành chấn động dư luận sỹ
quan trong cơ quan Cục “Ông Đích mà cũng chuyển ngành được “ .
Đồng thời khi biết tôi được chuyển ngành bạn
bè đông liêu giới thiệu tôi với các cơ quan Bộ Ngoiạ thương bấy giờ đồng ý tiếp
nhận tôi về Tổng Công ty Thiết bị toàn bộ , hoặc Phòng Đào tạo của Bộ , cũng như bạn cùng cấp với tôi Kỹ sư Bách
khoa Trung uý Lê Đình Tấn , thân thiết với tôi kéo tôi về Sở Lao Động Hà
nội trước mắt làm công tác quản lý đào tạo của Sở -Trường đạy nghề , sau rồi mới
xuống cơ sở của Tấn đang là Trưởng Phòng Kế hoạch - Kỹ thuật . Cái thời bấy giờ
, các cơ quan của Bộ và Hà Nội biên chế cán bộ chọn lọc những người đã rõ có năng
lức , giỏi để làm việc , nhưng chỉ bảo đảm hộ tịch Hộ khẩu cho cá nhân cán bộ đó
mà lại chờ đợi ! , lại cũng phải từng bước giải quyết nhập vào Hộ Tịch Hà Nội ; vì thế với tôi : Còn
Mẹ già . vợ con ở Nam Định không chắc chắn gì di chuyển lên Hà Nội . Tôi đành về
Nam Định đi xin việc .
Thành phố Hà Nội , Đông vui và có nhiều điều
kiện để tôi học tập nghiên cứu và làm việc , những con đường thân quen tôi thường đến Thư Viện Khoa học Kỹ Thuật
TW mượn Sách về và đọc cũng như Thư Viện
Quốc Gia ( Nay tôi vẫn còn Thẻ đọc ) ; phải chia tay những con đường ấy và bạn
bè thân quen , tôi nghĩ rằng từ đây : Mình
như con chim cụt cánh , gà không què mà phải về ăn quẹn cối xay thóc .
Tuy Cục đã quyết định cho tôi chuyển ngành ,
nhưng Tổng cục không cho ra quân và Trung uý trợ lý chính sách báo cho tôi : Tổng
cục không ký cho ra , ông muốn làm thế nào ra được thì ra . ! Tôi Đã Mang ba lô hành lý sách vở về quê đã 5 chuyến , đành
mlên một chuyến . Rồi ,trong khi không
cho chuyển nghành Hai Trung uý đồng cấp với tôi trên Tômgr Cục : Một Trợ lý
theo dõi cán bộ khu vực Hà hội , một trợ lý theo dõi Cán bộ Khoa học Kỹ Thuật gọi
tôi lên Tổng cục và nói sẽ cố tìm cách sắp xếp tôi trong Khu vực hà nội hoặc gần
Hà nội . Trong cuộc gặp măị của 3 Trung
uý chúng tôi , tôi thẳng thắn đề nghị : Thôi các anh cho tôi về đi còn tốt hơn
tôi ở lại mặc dù tôi biết rằng tôi phải phục vụ quân đội tới bạc đầu , nhưng tôi
không ở Tổng Cục Kỹ Thuật mà Tôi sẽ Xin về Bộ Quốc phòng .
Tôi nói xin về
Bộ
Quốc phòng vì có ý định nhờ Anh Vũ Hải bấy giờ là Đại Tá Cục Trưởng __ họ hàng
nhà tôi để về làm công tác thiết kế trong các công trình quân sự ; tôi cũng nghĩ
quá đơn giản : Mình có khả năng nghiên cứu nhưng xin về viện nghiên cứu thì công
việc Nghiên cứu vũ khí bom đạn mới là trọng yếu , còn cơ điện về làm điếu đóm mà
làm gì !!??
Trong khi tìm chỗ cho tôi ở Tổng Cục . một hôm đồng chí Trung tá Tưởng phòng Tổng cục gọi
điện xuống Cục cho tôi và nói rằng : Hoặc là tôi về làm công tấc An toàn Điện của
Tổng cục, đang thiếu người ; với nhiệm vụ này bấy giờ không hề thích hợp với một
kỹ sư như tôi , công tác an toàn điện trong Tổng cục bấy giờ cũng chẳng có gì
quan trọng đáng để tôi về Tổng cục , tôi từ chối và sợ rằng rồi cũng chỉ là chỗ
đệm để điều động mà thôi , tôi vẫn nghĩ rằng điều động tôi khỏi Hà nội làm các
việc khác không phải thiết kế và ngthiên cứu đều là bất hợp lý . và chỉ là điều
động theo tư túi cà nhân , không phải vì yêu cầu chính đáng của quân đội .
Rồi Bỗng nhiên tôi có quyết định của Tổng Cục
Kỹ Thuật cho tôi chuyển ngành . Thực lòng
bấy giờ tôi rất vui mừng vì tôi tưởng cả
đời binh nghiệp giờ thì được trở về với
đời dân sự và có điều kiện để chăm sóc mẹ già và các con nhỏ .,
Tôi cầm giấy giới thiệu về địa phương xin việc
khi không có khả năng đưa gia đình nhập
hộ tịch Hà nội.
Từ khi
đi làm nghĩa vụ quân sự năm 1962 __ Hải quân V. N tôi không nghĩ đến đời
binh nghiệp cho dù chiến tranh liên miên chưa biết ngày về làm công nhân và học
tập vươn lên ; đến khi tốt nghiệp đại học và là một đảng viên Đảng Lao Động V.N
tôi đã xác định Cả đời gắn bó và phục vụ Quân Đội Nhân Dân V.N . Nhưng những biến động
của
yêu cầu quân đội cũng không là lý do để tôi chuyển ngành ra ngoài , có thể thấy
những lý do là những sự mâu thuẫn trong cơ quan Cục trong vấn đề nhìn nhận Cán
bộ phiến diện và mang tính chất cá nhân , đấu đá , bon chen và nịnh hót , là những
nguyên nhân trong các trường hợp điều động Sỹ Quan cũng như sử dụng hàng ngũ Sỹ
Quan trong quân đội ; hơn nữa những sỹ quan chính trị chẳng mấy ai có trình độ
và chân chính , thường là “ thuận chiều nào theo chiều ấy “ cốt sao bản thân họ
thăng tiến . Chính điều này đã tồn tại và tồn tại khi Vai trò của Đảng có tính
thống trị trong quân đội và Nhà nước . ; ngay cả hôm nay điều đó lại càng rõ và
sáng tỏ hơn , sang tỏ sự thống trị của Đảng cầm quyền đã là công cụ của kẻ tiến
thân bất tài và làm suy vong mọi lính vực đời sống xã hội cũng như quốc phòng .
Trở
lại quá khứ để thấy những vấn đề chính
trị , tôi có thể kể ra một chuyện trong nội bộ Chi bộ Đảng Cơ quan Cục là chấn
động dư luận tổng cục Kỹ thuật năm xưa trong thế kỷ trước .
Đó là câu chuyện lậu phiếu trong bầu cử Chi uỷ
Chi bộ Đảng Phòng Tổ chức-Kế hoạch Cơ quan Cục .
Phòng Tổ chức kế hoạch mà tôi được điều động
về làm trợ lý sau khi tốt nghiệp gồm chỉ
có các Đảng viên , về sau do sự tăng cường về quân số của phòng mà có thêm Một
số đồng chí là Cảm tình kết nạp Đảng .
Phòng Tổ chức kế hoạch đối với tôi rất tình cảm
và tin tưởng , bởi những lớp người đi trước
luôn quý trọng những gì giỏi giang và tốt đẹp . tôi bắt đầu làm việc với
khả năng của mình không gì ngoài sự tập trung cho việc hoàn thành nhiệm vụ , tôi
biết rằng ra trường được điều động thẳng về cơ quan cục ở Hà nội là do yêu cầu
khả năng và trình độ của Kỹ Sư Quân Sự, bởi thế chẳng dám lơ là công tác nhất là
công tác Thiết kế và tư vấn kỹ thuật đòi hỏi một năng lực kỹ thuật dồi dào ,
cho nên việc học tập với tôi cần tiếp tục trong điều kiện sống trong lòng Hà Nội .Việc thiết kế của tôi được trức tiếp thông
qua Cục trưởng và Cục trưởng ký bản vẽ là được thi hành , triển khai . Quá trình
làm việc trong những năm ở phòng này tôi
không hay biết những khúc mắc trong công tác kế hoạch cung ứng vật tư cũng
như việc quan hệ mua sắm , gia công . Rồi một hôm . tôi trình bản vẽ thiết kế với
Cục Trưởng Tần Ngọc Giao tại phòng làm việc của Ông . Khi tôi bước vào đã thấy
Thiếu tá Trưởng phòng của tôi – Vương Dũng Tài đang bị Cục Trưởng khiển trách nói
: Tôi sẽ đưa amh ra trước toà ! .
Chẳng hiểu
công việc gì lại ra chuyện như thế ; tôi nghĩ : có lẽ bản thiết kế của mình
đem thông qua trục trặc rồi đây , thật là sui quá .
Khi tôi đưa trình thiết kế cũng là lúc Làm việc
của Trưởng Phòng Kế hoạch với Cục trường đã xong . tôi trình bày về bản thiết kế
và nhận thấy Cục Trưởng lắng nghe , hầu như sự tức giận của Ông vừa qua không ảnh
hưởng gì khi thông qua thiết kế của trợ
lý và ông ký duyệt . Từ đó cho tôi một cảm nhận về tác phong làm việc nghiêm túc
,việc nào ra việc đó , không bị chi phối bởi những bức xúc của công việc khác là
thành ý niệm trong quá trình trưởng thành của tôi trong đời binh nghiệp .
Thời gian trôi đi . vài năm sau . tôi vùi đầu
vào công tác thiết kế , hướng dẫn thi công và học ngoại ngữ _ Tiếng Anh , bổ túc Tiếng Pháp cũng như học
thêm các giáo trình chuyên môn khác giúp cho công tác của mình , đồng thời , sự
cơ cấu lại các phòng ban của Cục thì Phòng huấn lyện rút bới số ngườn và tăng
cường sang phòng Tổ chức Kế hoạch kỹ sư có năng lực là Trung Uý Đào Kim Chi _ Kỹ
sư Ô-tô—Máy kéo Đại học Bách khoa Hà nội
.
Trong
một nhiệm kỳ Đại hội Chi bộ Đảng Phòng Tổ chức Kế hoạch có những thay đổi và
gia tăng về mặt công tác là Công Tác Kỹ thuật và Tư vấn Kỹ thuật Vật Tư ; Đào
Kim chi được đề cử vào ban Chi uỷ , nó báo hiệu một sự tin tưởng vào các kỹ sư
trẻ có năng lực như chúng tôi , và tôi được chỉ định làm Trưởng ban Bầu cử - kiểm
phiếu trong kỳ Đại hội này .
Thông thường , Chúng tôi vẫn tin cậy nhau với
Thượng sỹ Hùng Trợ lý Thống kê kế hoạch , Lê Minh Phái Thượng sỹ trợ lý Thống kê
quân lực và tôi Trung uý Trợ lý Kỹ thuật ; cho nên để nhanh chóng tôi giao cho
2 đồng chí soát phiếu và ghi kết quả , tôi tập trung viết Biên bản sẵn chờ kết
quả trúng cử sẽ đọc trước hội nghị ; Tin tưởng sự trung thực nên tôi không kiểm
tra lại phiếu và ghi chép trúng cử .
Đọc xong kết quả bầu cử là theo điều lệ ,phiếu
bầu đốt đi còn lại l; à
Biên bản bầu cử mà thôi .
Với kết quả bầu cử thì Ban chấp hàn chi bộ
không có gì thay đổi , Đào Kim Chi không có lá phiếu nào . Đại hội xong , tôi
nghĩ rằng chẳng có gì đáng băn khoăn suy nghĩ , bởi vốn tôi không muốn chen chân
, nhòm ngó vào những công việc hay mâu thuẫn của các đồng chí trong phòng , hoặc
trong Cơ quan Cục . Tôi hoàn toàn dồn sức cho công việc nâng cao trình độ và hoàn
thành thật tốt nhiệm vụ sao cho xứng đáng với niềm tin yêu của Đồng đội và cơ
quan ; bởi khi đó các đồng chí trong phòng và các phòng khác đều quý mến tôi bởi
cùng với bộ phận Kỹ Thuật của Cục gồm những kỹ sư giỏi và có quan hệ kỹ thuật cùng
trang lứa ngoài quân đội là các Giảng viên trường Đại học Bách khoa Hà nội . .
Bỗng một hôm , Chiều chủ nhật , ngồi uống trà
ở Phòng làm việc , bấy giờ khi nghỉ chúng tôi hay uống trà trong phòng làm việc
vì nhà ngủ của Sỹ Qua một nhà , của Hạ sỹ quan một nhà khác theo các Phòng chức năng khác nhau . Một đông chí nêu ra vấn
đề Bí Thư Đảng uỷ Cơ quan nghi ngờ có lậu phiếu nên Trưởng Phòng Vương Dũng Tài
mới trúng cử , mà ông Tài cần trúng cử để mimh chứng với Đảng uỷ Cục rằng : Ông
vẫn được Chi bộ và anh ẹm tín nhiệm , trong khi Ông đã mất tín nhiệm trong cục
trước Đảng uỷ và một số Trưởng phó phòng khác . Tôi chẳng mấy quan tâm với những
điều này ; nhưng Bí thư Đảng uỷ Trần Quang Diệu bấy giờ đưa ra số phiếu tín nhiệm và yêu cầu các đang
viên bầu cử hôm đó báo cáo lại với bí thư việc mình bầu cho ai ; từ đó tôi nghĩ
lại và thấy trong kết quả số phiếu bầu thì Đào Kim Chi không được một phiếu nào
cả = 0 . Bấy giờ tôi mới thấy đúng là một điều vô lý , bởi tôi và như vài đồng
chí khác nói đều bầu cho Đào Kim Chi , ít ra thì Chi phải được ít nhất 1 phiếu do tôi bầu . Cho nên tôi tán thành ý kiến Bí
thư đảng uỷ cho rằng có gian lận trong bầu cử Chi uỷ . Tôi cũng không để ý đến việc hỏi lại và khai
tên người mình đã bầu vào chi uỷ trong đại hội là trái Điều lệ Đảng ; nhưng việc
làm sáng tỏ sự gian lận này có thể nằm ngoài điều lệ để bảo đảm sự trong sáng ,
trong sạch Đảng nhất là vấn đề Dân Chủ trong Đảng ngay từ cấp Cơ sở ; nếu không thì còn gì là Đảng
, Cho nên với sự khẳng định của chúng tôi Bí thư Đảng uỷ Cơ quan chỉ thỉ Chi bộ
Kiểm điểm làm rõ Vấn đề gian lận , lậu phiếu trong kỳ đại hội Chi bộ đã qua
. Có thể có những ý kiến cho rằng khi
khai báo lại người được bầu và việc là của Bí thư là vi phạm điều lệ Đảng , nhưng
việc họp chi bộ để là sáng tỏ vẫn được tiến hành ,Hầu như Cả Phòng Tổ chức Kế
hoạch tập trung hết thời gian cho công việc này và như vậy , Chi bộ họp liên tục
để đấu tranh phân tích cho ra nhẽ Đồng Chí Hùng và Đồng Chí Phái đồng tâm gian
lận để đồng chí Tài __ Trưởng phòng trúng cử
. Tuy nhiên việc nhận trách nhiêm gian lận là khó khăn ; việc phân tích
, lý lẽ phải có căn cứ lý luận và lý luận sắc bén cũng như từ tâm niệm vì sự
trong sáng của Đảng , nhất là một Chi bộ Đảng ở Cơ qian Cục . Vì thế tôi và vài
đồng chí có trình độ lý luận phân tích có lý luận , và cuối cùng Hai Thượng Sỹ Hùng và Phái đã thừa nhận đã
gian lận dồn phiếu cho Đồng Chí Trưởng Phòng Vương Dũng Tài với số phiếu bầu
cao .
Sự việc này cũng loang đến Tổng Cục . Và tuy
nhiên ,công việc hằng ngày của Phòng , của Cục không thể vì thế mà đình trệ
Việc đấu tranh trong nội bộ để mà biết và rút
ra những bài học kinh nghiệm , có tính nguyên tắc đối với mọi đảng viên và mọi
cấp bộ Đảng trong hiện trại cũng như trong tương lai .
Có lẽ vì tôi đấu tranh nội bộ không khoan nhượng
trước sai lầm , thiếu đạo đức của Đảng viên, mà khi chuyển ngành ra ngoài , tôi
xin ý kiến nhận xét bằng văn bản của Cục tưởng thì Ông Đã gọi tôi là “ một đồng
chí Đảng “ __ Nghĩa là một Đảng viên chân
chính và thẳng thắn trung thực , hết long vì Đảng .
Sự kiện ấy trong tôi tưởng không bao giơ có ,
ấy thế mà tồn tại chính trong chi bộ tôi , một Chi bộ Đảng cơ sở trong Cơ quan
Cục trong lòng Hà Nôi giữa một thời chiến tranh bom đạn ngút trời , cả Miền Nam
đang dốc toàn lực giành lấy ngàu thống nhất đất nước mà Đảng và Đảng viên mà cả
nước tin yêu và tin tưởng .
Những
năm tiếp sau , sau khi giải phóng miền Nam , Do yêu cầu của Cục , Bộ phận chúng
tôi được tách ra thành Phòng Quản lý kho và Thiếu Tá Nguyễn Ngọc Cẩm Phó phòng Phụ trách Quân lực . làm Trưởng phòng
.
Cho đến bây giờ , tôi cũng
không biết sự kiện ấy có dẫn đến Đồng chí Thượng Uý Thiên công tác điều phối cán
bộ của cục nói với tôi rằng Cục giảm biên chế và điều động tôi khỏi Hà Nội hay
không; trong khi đó Cấp quân hàm dưới Thiếu tá chì có tôi đã đeo quân hàm Trung
uý qua 4 năm , công tác Kho tàng cũng đã từng là Cộng Tác Viên của Tập san hàng
tháng “ Vật tư “ của bộ Vật Tư bấy giờ do Trung Tướng Trần Sâm ra làm Bộ trưởng; (Sau này khi được chuyển ngành ,tôi có gặp bộ
trưởng tại ban biên tập Số 1 Khâm Thiên
H.N và nói chuyền chuyển ra ngoài Ông Trần
Sâm bảo tôi : Vậy có thể ra Bộ Vật Tư !
.) thay vào đó là một Đại Uý Kỹ Sư Tại Chức làm Phó phòng và một Thượng Uý từ Kho Phổ Yên
về làm trợ lý .
Người ta thường nói “Ăn cơm mới , nói chuyện
cũ “ với ý tưởng bỏ qua qua khứ mà cái ngày bưng bát cơm mới thì đừng nên nói cái
chuyện cũ đã qua; nhưng điều đó không là tuyệt đối , nó chỉ đúng trong những
chuyện thường nhật không có dấu ấn của quá khứ trong thời hiện tại và như chúng
tôi thường nói vui “ chẳng ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới“. Nhưng , mấy tháng trước , trên Facebook tôi thấy
có người nói rằng : muốn tìm đọc những tác
phẩm văn học thời Chống Mỹ , chống Pháp để hiểu biết về một thời kỳ , những
giai đoạn khó khăn , nhiễu mhương ,bao và cấp trong chién tranh , sau chiến
tranh , một thời gian mà hầu như người ta cho là sai lầm đáng nguyền rủa ! Nhưng
có như vậy , lại là tác phẩm văn học có tính hiện thực khách quan không có tính
hiện thực phê phán . Vả chăng , Tính thực tế có giá trị chính là mhững trang thực
chứ không phải văn học hiện thực , hay nói đúng hơn : Tính hiện thực văn học đã
dựa lưng vào để miêu tả cái thực tế khách
quan đời sống chính trị và đời sống xã hội cũng như đời sống chiến đấu của quân
dân trong một đất nước qua mối thời kỹ, giai đoạn lịch sử của Tổ quốc mà con
ngườn hết lòng không quản hy sinh , gian lao vất vả và nghèo khó . Một giá trị
Văn học .